Nhật ký chào đời của bé Bun tại Bệnh viện Đa khoa Phương Đông
Ngọc Anh
14-08-2026
16
Nếu một em bé có thể kể lại ngày mình chào đời, câu chuyện ấy sẽ không chỉ có tiếng khóc đầu tiên, mà còn có nhịp tim hồi hộp của mẹ, ánh mắt mong ngóng của bố và cả vòng tay ân cần của đội ngũ y bác sĩ trong những ngày đầu tiên đến với thế giới. Hành trình chào đời của bé Bun không chỉ là câu chuyện về một ca sinh an toàn, mà còn là những ký ức đầu tiên được viết nên bằng tình yêu thương của gia đình và sự chăm sóc tận tâm của đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng tại Bệnh viện Đa khoa Phương Đông.
Dù còn nằm trong bụng mẹ nhưng con đã cảm nhận được cả gia đình đang chờ mình chào đời
Hello cả nhà, con là Bun đây!
Nếu có thể kể lại câu chuyện đầu tiên của cuộc đời mình, có lẽ con sẽ bắt đầu từ những ngày cuối cùng còn nằm trong bụng mẹ. Tuần thai thứ 39, ba và mẹ đi khám để chuẩn bị đón con. Con vẫn nhớ bác sĩ Thọ khám cho con khi ấy, báo với cả nhà là con nặng khoảng 3,8 kg và nhiều khả năng mẹ sẽ cần sinh mổ.
Nghe bác sĩ nói xong, mẹ vẫn mỉm cười thật tươi với mọi người nhưng con biết, tim mẹ đang đập rất nhanh, mồ hôi rịn ra từng tầng vì căng thẳng. Hồi đó, con còn nhỏ nên chưa biết tại sao mẹ lại lo lắng đến vậy. Nhưng sau này khi đi học, con mới biết, vì con lớn nhanh quá nên nếu cứ cố gặp mẹ theo cách bình thường thì cả hai mẹ con đều có thể sẽ vất vả hơn.
Thế nên, các bác sĩ đã cùng bố mẹ chọn cách an toàn nhất để đưa con ra ngoài. Với người lớn, đó gọi là sinh mổ hay mổ lấy thai. Còn với con, đó đơn giản là con được gặp mẹ sớm hơn một chút.
Vậy là kế hoạch của cả gia đình thay đổi, mẹ không sinh thường mà chủ động nhập viện sớm. Bố và chị đưa mẹ vào viện, nhưng một lúc sau chỉ còn mình con và mẹ. Con cảm nhận được từ khi mẹ nằm xuống, tim mẹ đập nhanh và hơi thở cũng gấp gáp hơn. Sau này nghe mẹ kể, con mới biết, khi bước vào phòng mổ, mẹ căng thẳng đến mức lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi, người run lên nhè nhẹ và bụng cứ nôn nao đến lạ.
Vốn định sinh mổ nhưng vì nhiều lý do, gia đình bé Bun đã chọn thay đổi vào phút chót, chủ động chọn sinh mổ chủ động
Chào đời bằng tiếng khóc đầu tiên và vòng tay của mẹ
Con cũng không biết mọi chuyện tiếp theo diễn ra như thế nào. Con chỉ biết là con nghe thấy rất nhiều tiếng dao kéo va chạm vào nhau. Tim mẹ thì đập ngày càng nhanh hơn trước. Rồi bỗng nhiên, con thấy khó thở và trước mắt sáng choang, có ai đó đã đưa con ra ngoài.
Không còn là màu đen quen thuộc và cảm giác ấm áp, mềm mại khi còn ở trong bụng mẹ. Thay vào đó là hơi lạnh của phòng mổ và rất nhiều người xa lạ. Con hít thở những hơi đầu tiên trong cuộc đời, nheo mắt nhìn xung quanh rồi bật khóc thật to vì sợ hãi.
Sau này lúc ôm con, bố kể, đứng ngoài phòng mổ, ngoài chị mệt quá nên ngủ mất, bố và ông bà cứ đi đi lại lại vì lo lắng. Cho đến khi nghe thấy tiếng con khóc, cả nhà mới thở phào nhẹ nhõm. Bố biết, Bun của bố chào đời rồi.
Nhưng con chưa được gặp bố ngay, con được tắm rửa sạch sẽ, đeo vòng tay trước. Các cô chú đặt con lên cân và phải bất ngờ vì cân nặng của con. Con nặng tới 4,6 kg, được bác sĩ Tuấn Anh mệnh danh là em bé “khủng” nhất ra đời tại viện ngày hôm đó.
Bé Bun nặng 4,6 kg, được các bác sĩ mệnh danh là “em bé khủng long” của các ca sinh ngày hôm đó
Sau đó, mẹ và con cuối cùng cũng được áp má vào nhau. Lần đầu gặp mẹ, vừa thấy lạ mà cũng vừa thấy quen, làm con quên cả lúc trước mình đang khóc. Còn mẹ cứ nhìn con vừa chảy nước mắt. Chú chụp ảnh bảo mẹ cười lên, thế là mẹ vừa cười vừa khóc, nhìn buồn cười lắm.
Sau đó, con được cô điều dưỡng bế đi gặp bố. Nằm trên ngực bố, bà bảo con thì khóc mà bố thì cười, tay bế con cứ run run, nhìn mà thấy buồn cười.
Bé Bun chụp hình da kề da cùng bố
Những ngày đầu tiên của con được lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình và sự chăm sóc tận tình của các cô chú
Gia đình con vẫn ở lại Bệnh viện vài ngày trước khi về nhà. Con còn nhỏ quá nên chẳng nhớ được nhiều. Con chỉ nhớ mình cứ ngủ, rồi thức dậy, lại được mẹ ôm vào lòng, được bố bế đi dạo quanh phòng, rồi lại yên tâm ngủ tiếp.
Nhưng cũng không ít lần con đói hay buồn ngủ, người bế con không phải là mẹ mà là các cô điều dưỡng. Các cô hiểu ý con lắm, con đói là được uống sữa ngay. Lúc bỉm ướt là các cô thay ngay. Không như bố mẹ, có lần không hiểu sao con khóc, cả nhà cứ rối rít, người pha sữa, người kiểm tra bỉm nhưng thực ra con đang buồn ngủ cơ mà.
Video ghi lại hành trình đón bé Bun chào đời của sản phụ Thanh Tuyền tại Bệnh viện Đa khoa Phương Đông
Vài ngày sau mổ, con thấy mẹ cười nhiều hơn, còn quầng thâm trên mắt bố mờ dần. Sau này con nghe bố kể lại, so với chị, Bun có nhiều ảnh hồi sơ sinh hơn vì cả nhà tranh thủ những ngày sau sinh ở viện. Được các cô chú điều dưỡng, bác sĩ giúp đỡ nên bố mẹ đỡ mệt, còn có thời gian chụp rất nhiều ảnh gửi cho bạn bè, người quen để báo tin vui.
Gia đình bé Bun vui mừng đón chào thành viên mới
Vậy là những ngày đầu tiên con đến với thế giới đã trôi qua như vậy. Con luôn được bế, được dỗ ăn, dỗ ngủ nên thấy thích lắm. Đến lúc cả nhà cùng về nhà, con còn mang theo thật nhiều cái ôm của bố mẹ và cả những yêu thương đầu tiên từ các cô chú ở Bệnh viện Đa khoa Phương Đông.
Vậy là những ngày đầu tiên con đến với thế giới đã trôi qua như vậy. Con luôn được bế, được dỗ ăn, dỗ ngủ nên thấy thích lắm. Đến lúc cả nhà cùng về nhà, con còn mang theo thật nhiều cái ôm của bố mẹ và cả những yêu thương đầu tiên từ các cô chú ở https://benhvienphuongdong.vn/.